“Em có dám ký đơn không? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh” phần 16

11:38 pm August 24, 2016

Nhưng Linh không muốn dừng lại.

Tôi vốn không muốn đụng chạm gì tới Linh, vì tôi không cảm thấy vấn đề nằm ở cô ta. Tuy vậy, từ sau vụ ở Vũng Tàu về thì Linh chính thức công khai “khiêu chiến” với tôi.

Đầu tiên là cô ta suốt ngày up stt tâm trạng yêu đương buồn bã các kiểu trên fb, đăng cả ảnh chồng tôi từ phía sau, lúc đang lái xe, đăng ảnh hộp cơm trưa cô ta mang cho anh, rất nhiều thứ…Và có một bức ảnh cô ta dựa lưng vào ai đó, không rõ mặt. Tôi đau. Cảm thấy mình như con ngốc, bị chồng dắt mũi hết lần này đến lần khác. Đồng thời cũng cảm thấy lòng tự trọng bị chà đạp nặng nề. Tôi block, block, block hết. Cả fb của chính mình, tôi cũng xóa đi luôn.

(Vậy nên nhân đây tôi cũng xin trả lời, tôi nhận được rất nhiều tin nhắn ngỏ ý muốn được add fb tôi của các bạn, tôi xin chân thành cám ơn các bạn đã yêu mến và chia sẻ, nhưng hiện tại tôi đang không dùng fb các bạn ạ. Tôi hứa khi sắp xếp được thời gian, chắc chắn tôi sẽ trả lời từng ib của các bạn).

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-10

Rồi có một đêm muộn, Linh nhắn tin cho tôi. Cô ta nhắn:

“Có lẽ ở đời cái gì cũng có duyên phận. Chắc giờ chị hận em lắm nhưng em sẽ không để lỡ mối duyên này trong đời. Xuất phát điểm chị tốt hơn em, mọi thứ chị tốt hơn em, nhưng chị đã không nắm giữ hạnh phúc của mình thì em sẽ là người làm thay chị”

Sặc mùi ngôn tình, tôi rep “Em đến hốt đi ngay và luôn hộ chị với. Cám ơn nhé”

Linh thách thức: “Chị không cần tỏ ra cao thượng hay thái độ bề trên như vậy. Chính vì điều đó mà chị đánh mất tình yêu của anh T đối với chị”.

Tôi chán không buồn nói gì nữa.
Sau đó không lâu thì sinh nhật con trai tôi. Tôi hỏi thằng bé:

– Con thích quà gì mẹ tặng con nào.

Tôi nghĩ thằng bé lại ô tô, siêu nhân, súng ống.. Nhưng con tôi nói:

– Con thích về nhà với bà với bố. Mẹ cho con về đi.

Tôi im lặng, chảy nước mắt, ôm con hứa:

– Vậy mai mẹ con mình sẽ về bà và bố chơi nhé.

Rồi đi vào nhà trùm chăn nằm khóc.

Tôi đã có những ngày nhiều nước mắt như vậy.

Hôm sau tôi điện cho mẹ chồng tôi, thông báo:

– Mai sn thằng Gấu, cháu muốn về nhà chơi. Con sẽ mang Gấu về chơi một lúc.

– Cứ đưa về đây. Còn mày về hay không cũng được. Mẹ chồng tôi trả lời.

Tôi không biết lúc đó Linh đang ở cạnh bà, vẫn trong viện.

Tối đi làm về, tôi đưa con sang. Dù quan hệ giữa tôi và mẹ chồng không tốt, nhưng tôi vẫn đoán lúc về nhà sẽ có một bữa cơm hay một party nhỏ mừng sinh nhật con tôi. Nhưng lúc tôi sang thì chỉ thấy mẹ chồng tôi, không thấy chồng tôi đâu.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-6

Được khoảng 15p thì chồng tôi và Linh về cùng nhau.

Tôi quên kể là sau khi tôi đi tôi mang cả gv nhà tôi đi cùng, nên Linh không những không nghỉ việc chỗ nhà tôi mà còn kiêm thêm việc cơm nước buổi tối, làm việc nhà thay gv cũ. Đến tối muộn thì cô ta về.

Tôi trơ mắt nhìn 2 người. Cả ngày hôm nay sn con nhưng chồng tôi cũng không hề có động thái gì chứng tỏ anh nhớ đến con.

Khi nhìn thấy chúng tôi, chồng tôi tỏ ra ngạc nhiên và có đôi chút lúng túng. Linh thì không. Cô ta chào mẹ chồng tôi, chào tôi rồi nói với bà:

– Hôm nay cháu có việc phải về nên không ngủ lại được bác ạ. Mai cháu qua sớm.

Xong Linh lại nựng nựng con trai tôi:

– Ôi Gấu hả? Nhớ cô Linh không?

Tôi lạnh lùng:

– Đừng đụng vào nó và cút ra khỏi nhà tao.

– Giờ anh và bác thuê em rồi chị ạ. Ko phải em không mời mà đến.
Linh trớ tráo đáp

– Thể loại như mày đừng giở trò văn vở ra với chị. Tao đếm từ 1 đến 3 nếu không cút thì đừng trách.

Linh tái mặt. Mẹ chồng tôi quát:

– Cái gì đấy? Mày quyền gì đuổi con Linh. Sao lúc nào mày cũng như hổ vồ thế hả? Có để cái nhà này yên ổn không?

Con trai tôi khóc toáng lên vì người lớn to tiếng. Chồng tôi chạy lại ôm con dỗ dành. Tôi giận mờ mắt, quát to:

– Anh bỏ con ra. Anh không có tư cách làm bố. Thể loại vô liêm sỉ như anh, 2 người cút ra khỏi nhà tôi!

Tôi không nhớ rõ lúc này tôi đã nói chính xác như thế nào. Chỉ biết tôi đã mạt sát chồng tôi rất tệ trước mặt con.

Chồng tôi quát:

– Cô câm miệng lại!!!

Tôi quay ra nhìn Linh:

– Mày có cút không?

– Không, trừ khi bác và anh đuổi thì đi.

Tôi chạy vào bếp, cầm lấy con dao, rất hùng hổ. Dĩ nhiên tôi không mất lý trí nhưng quả thực tôi không muốn nhìn thấy cô ta thêm giây nào nữa.

Mẹ chồng và chồng tôi cùng hốt hoảng chạy lại ngăn. Mặt Linh xám ngoét, đi ra cửa. Chồng tôi quát Linh:

– Mày đứng đấy làm gì. Về đi.

Rồi quay sang tôi:

– Cô bị thần kinh đúng không? Tôi đã cưới nhầm một CON ĐIÊN à???

Tôi muốn phá lên cười cho cảnh tượng đang diễn ra lúc này. Tôi đáp:

– Đúng vậy. Anh cũng nên cút đi đừng xuất hiện trước mặt tôi. Không thì lên thiên đươngf mà hạnh phúc với nhau.

Nhưng, người đã lên thiên đường không phải là chồng tôi, không phải Linh. Mà là đứa con tội nghiệp của tôi.

Tìm kiếm nâng cao: