“Em có dám ký đơn không? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh” phần 15

11:24 pm August 24, 2016

Khi gõ lại chuyện đời mình, tôi thật sự rất sợ gõ đến đoạn này, nhưng rồi nó vẫn phải đến.

Tôi nói rằng tôi đã bình tâm, nhưng mỗi lần nghĩ đến thì tôi thấy dường như mình không thở được, vì đau.

Tôi biết khách sạn chồng tôi ở vì trước khi đi vợ chồng có nói chuyện với nhau. Anh khoe rồi lần này anh lại ở KS Y, nó là khách sạn hồi yêu nhau chúng tôi đã ghé qua, ở đó và có rất nhiều kỷ niệm.

Tôi bay chuyến muộn, hơn 11h đêm. Vẫn nhớ thời tiết vẫn rét căm căm. Tôi bụng mang dạ chửa một mình lên máy bay. Đến SG, tôi định thuê phòng nghỉ và sáng sớm hôm sau sẽ đi đến chỗ chồng tôi.

Ở Sg tôi có cô bạn khá thân, tôi muốn có ai đó bên cạnh lúc này nhưng phần vì đêm muộn, phần vì sĩ diện nên tôi đã không gọi. Dự định thuê phòng nghỉ nhưng rồi tôi đã thuê taxi đi môt mạch xuống Vũng Tàu.

Trên taxi, tôi search số điện thoại quầy lễ tân khách sạn, check:
– Chào em, chị công tác bên chỗ X (cơ quan chồng tôi), ks mình còn phòng trống không em?
– Dạ còn chị ạ
– Ừ, đồng nghiệp chị tên T đến đó từ đầu tuần rồi đúng không em?
– Chị đợi em check nhé.
– ….
– Đúng rồi chị ạ, anh T bên X đúng không ạ? Chị muốn đặt phòng đơn hay phòng thế nào ạ?
– Chọ chị đặt phòng cạnh đồng nghiệp chị nhé, cho tiện công việc. Hơn 1h đồng hồ nữa chị sẽ nhận phòng. Cám ơn em.
– Dạ, vậy em sắp cho chị phòng 504, đồng nghiệp chị phòng bên cạnh 503 chị nhé!
– Ok em. Cám ơn em.

Đến nơi tôi nhớ cũng phải tầm 4h sáng. Lễ tân dẫn tôi lên tầng 5. Tôi nhận phòng bình thường.

Tôi ngồi nửa tiếng trong phòng 504. Tôi cảm thấy sợ, có cái gì đó lạ lắm nó cứ đè nghẹt cả trái tim, đến nỗi cử động thôi tôi cũng cảm giác đau.

Cuối cùng thì tôi cũng không muốn hành hạ mình thêm nữa. Tôi quyết định sang gõ cửa phòng chồng tôi lúc trời mập mờ sáng.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-22

1,2,3…4…5 lần, cánh cửa mới chậm chạp mở ra, tôi cười: “Hi”.

Chồng tôi nhìn tôi sững sờ, nói không nên lời: “em….sao em…sao lại ở đây?”

Anh đẩy tôi đi ra, tôi hỏi “Anh làm sao đấy? Sao lại đẩy em ra?”

Chồng tôi nhìn tôi, không nói. Nhưng đó cũng chính là câu trả lời cho chính tôi.

Tôi lạnh lùng nhìn thẳng mặt người đàn ông trước mặt nói: “Bỏ tay em ra”, rồi đi thẳng vào phòng.

Tôi bật đèn, sáng choang phòng. Tôi thấy Linh nằm trên giường. Quần jean, áo phông.

– Bình tĩnh nghe anh nói đã. Chồng tôi đứng chắn giữa tôi và Linh, lúc này cô ta cũng đã thức dậy.

Tôi tát chồng tôi, không thể khóc nổi, tôi nói:

– Ngay cả việc đụng vào anh bằng cách này cũng khiến tôi thấy ghê tởm.

Và bước đi.

Chồng đuổi theo tôi, ghì tay tôi lại, gào lên:

– Ko phải như em nghĩ. Nó bất thình lình đến, tâm sự kể lể rất nhiều chuyện và xin ngủ lại. Em cũng nhìn thấy phòng có 2 giường đơn đúng không? Em muốn anh thề gì anh cũng thề!!!

Tôi hất mạnh tay ra:

– Càng nói tôi càng thấy anh rẻ rúng, hèn mạt. Tôi đợi anh ở Hà Nội để nói chuyện với các ông bà.

Tôi nhờ lễ tân gọi taxi. Từ lúc đến và đi không đầy mấy tiếng đồng hồ. Chồng tôi bất lực nhìn tôi lên xe.

Tôi khóc suốt từ quãng đường VT lên đến SG. Lấy tay ôm bụng vì tôi lo sợ ảnh hưởng đến cái thai trong bụng, nhưng tôi không ghìm được lòng mình.

————-

Quay trở về HN buổi chiều thì tối hôm ấy chồng tôi cũng về. Tôi muốn nói chuyện với mẹ chồng tôi ngay buổi tối hôm ấy nhưng đúng hôm ấy thằng bé sốt cao, đút đít cũng không hạ. Chúng tôi đưa con vào Nhi kiểm tra.

Con tôi sốt virus. Sốt liên tục 40 độ trong đêm hôm ấy. Hạ sốt và chuyên nước. Tôi gần như thức trắng để lau người và kiểm tra nhiệt độ cho con. Chồng tôi cũng luẩn quẩn bên cạnh. Chúng tôi không nói với nhau nửa lời. 2 đêm thức trắng, tôi cảm thấy gần như kiệt sức. Cũng may mà trời phú cho tôi sức khoẻ, nếu không, tôi nghĩ mình đã quỵ rồi.

Con tôi vào hôm trước thì hôm sau được về. Trước hôm chúng tôi nói chuyện với mẹ chồng thì tôi có một cuộc nói chuyện ngắn với chồng. Vì lúc này tâm tưởng tôi đã xác định. Tính tôi khi đã xác định điều gì đó thì thường tôi sẽ nói rất ngắn chứ không ngồi phân tích dài dòng nữa. Tôi bảo chồng tôi:

– Tôi định tối mai sẽ nói chuyện với bà. Tôi muốn cả anh cũng tham gia để mọi chuyện được khách quan. Cuối tuần này tôi sẽ về nói chuyện với bố mẹ tôi. Anh có thể cùng hoặc không cũng được.

– Em không tin anh dù chỉ một chút đúng không?

– Đơn thực ra tôi đã từng soạn một lần khi biết anhcos tình cảm với H, nhưng đã ko đưa. Tôi sẽ gửi qua mail cho anh, anh xem có vấn đề gì không thì bảo lại. Sang tuần nộp.

-……

Chồng tôi im lặng. Anh biết tính tôi.

– Trong thời gian chờ toà, tôi và con sẽ tạm thời rời khỏi đây.

Tôi sẽ không kể chi tiết cuộc nói chuyện của tôi với 2 bên nội ngoại như thế nào. Mẹ tôi khi nghe tôi nói chuyện thì bà đã khóc rất nhiều, nhưng cũng luôn tôn trọng mọi quyết định của tôi. Về phía mẹ chồng tôi thì bà có vẻ sốc vì mọi chuyện đang yên lành thì tôi đòi ly hôn. Hơn nữa, bà cũng như biết tính tôi, khi đã quyết thì rất khó thay đổi.

Nhưng thôi, tôi sẽ không kể về mẹ chồng tôi nữa. Có nhiều bạn nói mẹ chồng tôi thế nọ thế kia, riêng bản thân tôi, bà dù ác khẩu hay có ác tâm thì tôi cũng không bận tâm nhiều, vì trước đến nay tôi sống có lập trường và chính kiến riêng, và tôi quan niệm, người ta có thể chọn vợ chọn chồng, chọn tất cả mọi thứ, riêng cha mẹ thì không. Vậy nên, sau mọi chuyện, tôi vẫn không hề oán trách bà.

————

Tôi chuyển đến căn hộ CC còn trống chưa cho thuê của Hạnh. Hơi xa trung tâm nhưng mọi điều kiện khác tương đối tốt.

Tôi nhanh chóng trở lại công việc. Phần vì công việc của tôi không được phép nghỉ quá lâu, phần vì tôi cũng không muốn mình lún sâu vào nỗi đau của mình. Tôi vẫn phải tiếp tục sống, làm việc và nuôi con.

Tôi không muốn miêu tả nhiều tâm trạng của tôi trong quãng thời gian này. Mỗi lần con tôi hỏi bố, khóc nhớ bố, mỗi lần tôi tỉnh dậy giữa đêm, mỗi lần tôi ngủ vẫn vô thức quờ tay sang tìm chồng để ôm theo thói quen, mỗi lần tan làm về chỉ thấy mỗi bác giúp việc và căn phòng lạnh lẽo…

Nhưng, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về một quyết định mà có lẽ các bạn sẽ muốn cho tôi xuống địa ngục (thay Linh).

Tôi nghĩ về việc bỏ con, đứa con đang tuần thứ 10 và đang lớn dần trong bụng tôi.

Em giống chị ở 1 góc độ nào đó. Lòng tự trọng rất cao. Em cũng từng tuyên bố là ” thiếu tiền em ko chết nhưng nếu thiếu lòng tự trọng thì em sẽ ko thể sống nổi.”
Và chắc chắn rằng với 1 người có lòng tự trọng cao như vậy chắc chắc khi biết chuyện ck chị với Linh chị sẽ rất sốc. Sốc ở đây chưa hẳn đã là vì cái cảm giác bị phản bội mà vì lòng tự trọng đã bị đạt đến đỉnh điểm. Vì Linh quá tầm thường. Nó ko có tư cách gì để đem so sánh với một người phụ nữ thành đạt như chị cả. Vậy mà ck chị vẫn bị nó đưa vào bẫy.
Ngày hôm qua khi đọc đến đoạn chị đến KS ở VT. Lúc đó tim e cũng như đang thắt lại vậy, trong lòng cảm xúc vô cùng khó tả. Ngày hôm qua em cũng đã định coment mong chị bỏ quách cái loại ck ấy đi.

Nhưng đến sáng nay thì em lại nghĩ khác, đúng là thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất. Em ko dám khuyên chị điều gì cả, chỉ dám nghĩ nếu như chị ly hôn chẳng phải sẽ là cơ hội tốt và đúng ý của nàng Linh sao ? Còn con chị sẽ ra sao khi thiếu đi sự dậy dỗ của người bố, dù thế nào đi chăng nữa thì cũng sẽ chẳng có ai có thể tốt hơn chính người bố đã sinh ra con mình đc chị ah.

Em với ck em cũng cãi nhau, em cũng đã cho hết quần áo của ck để ck em đi, cũng từng có ý định ly hôn. Nhưng cái tôi của em bị trùng xuống khi con giai em trong lúc ăn cơm cháu tự nhiên nói ” con buồn”, hỏi thì cháu bảo :” không có bố nên con buồn.” …….

Lúc nào em cũng tự tin là mình sẽ 1 mình sống đc, 1 mình nuôi dậy con đc. Nhưng thực tế thì con vẫn còn có bố, nhìn con ngây thơ ko biết chuyện gì xảy ra giữa cha mẹ chúng thật không chịu nổi. Mấy ngày hôm nay em đang xem bộ film: ” mưa bóng mây”, khóc rất nhiều, dường như cũng tìm đc mình trong đấy….

Thật tâm mong chị đừng quyết định trong lúc vội vàng…

Đó hoàn toàn là một dự định nghiêm túc của tôi, không hề có sự chi phối của sự tức giận hay có mục đích trả thù.
Trải qua khoảng hơn 10 ngày sống một mình cùng con trai, tự khóc, tự đau một mình, tôi nghĩ: Phải chăng ông trời muốn trêu ngươi tôi khi mang đến cho tôi niềm hạnh phúc lớn, nhưng lại cũng mang đến cho tôi nỗi đau lớn thế này?

Tôi không dám nghĩ đến quãng thời gian trước mắt: bầu bí, sinh con và nhất là đối diện với con tôi như thế nào. Nhưng việc tha thứ cho chồng và quay trở về sống với nhau thì càng là điều không tưởng.

Tôi tìm đọc rất nhiều các topic bỏ thai, đến nỗi đêm ngủ tôi cũng mơ thấy bệnh viện, dao kéo, những bóng người mặc áo trắng, diễu qua diễu lại trước mặt tôi. Rất nhiều đêm tôi vã mồ hôi thức dậy giữa đêm và không còn ngủ được nữa.

Nhưng ngay cả lúc tôi sụp đổ nhất thì tôi vẫn không thể chia sẻ được với ai cả. Bản thân tôi làm việc gì cũng lưu ý tính hiệu quả và giải quyết vấn đề. Tôi sợ chia sẻ với ai đó thì họ sẽ cũng chỉ biết khuyên tôi nhẫn nhịn, tha thứ và quay trở về như một kịch bản thường thấy. Mà điều đó thì tôi đã có quyết định cho riêng mình rồi.

Ốm nghén và quá nhiều biến cố, tôi gầy đi rất nhanh. Có hôm tôi bị tụt huyết áp trong giờ làm việc, ngất xỉu. Tôi được đưa vào một phòng khám tư chuyền nước và siêu âm. Bác sỹ khám cho tôi bảo: “Cơ thể suy nhược nặng. Em có thai sao lại để ra tình trạng này?”

Tôi không đáp, hỏi lại: “Em yếu quá, và cũng không đủ điều kiện sinh con lúc này. Liệu em bỏ thai được không?”

Chị bác sỹ lắc đầu “Không, nghỉ ngơi tuyệt đối một thời gian là được, sao phải bỏ?”

Bs chỉ đơn giản nghĩ về yếu tố sức khỏe. Nằm trên giường bệnh, nước mắt tôi chảy ngang, khóc, không nói thêm gì nữa. Chỉ mới nói ra thôi mà tôi cũng cảm thấy mình độc ác và tàn nhẫn quá.

Lúc này con tôi được 11w5d, bs siêu âm bảo “Con gái nhé. Nhìn cái tay cựa quậy này”. Tôi bất giác sờ tay lên bụng. Con gái- đúng như mong ước của chồng tôi rồi đấy thôi.

Nói về chồng tôi, từ sau hôm tôi và con chuyển đi, anh tìm rất nhiều cách liên lạc với tôi nhưng lực bất tòng tâm.

Điện thoại, mạng xã hội hay đến tận chỗ tôi làm việc đều bị tôi cự tuyệt. Rồi anh gửi cho tôi một cái mail khá dài, đại ý:

Thứ nhất, anh sai vì đã không kiểm soát được tình cảm của mình với H, dẫn đến rất nhiều việc xảy ra liên tiếp sau này. Nhưng anh khẳng định hoàn toàn chỉ là một “cơn say nắng, nắng rất gắt và anh đã không làm chủ được mình trong một quãng thời gian nào đó. Nhưng khi gia đình đứng trước nguy cơ tan vỡ thì anh đã trở lại bình thường”. Nhưng nói tóm lại, là anh sai. Chồng tôi cũng khẳng định đấy là cái sai lớn nhất vì nó liên quan đến yếu tố tình cảm. Bản thân anh cũng đã rất khó khăn để có thể thoát ra khỏi thứ tình cảm đơn phương ấy.

Nhân tiện mọi người đang nhận xét về H, thì tôi cũng có chút ý kiến như thế này: Khi các bạn gặp tình huống có một người đàn ông có gia đình “say nắng” bạn (say nắng, tức là họ dành cho bạn tình cảm thật sự, có thể bản thân người đó không muốn nhưng tình cảm tự nó đến. Say nắng khác với tán tỉnh có mục đích các bạn nhé), thì thường các bạn sẽ nghĩ, à, thế thì tôi phải tránh ra, né ra, để anh ta đừng có cơ hội đến gần mình, đừng để tình cảm phát triển nữa. Và các bạn sẽ nghĩ đó là cách xử lý của một người phụ nữ tử tế, tốt bụng.

Trước đây tôi cũng nghĩ như thế, nhưng sau này trải qua nhiều chuyện hơn, tôi cảm thấy những người phụ nữ khôn ngoan họ có thể có cách xử lý khác hơn. Cụ thể như H. Cô ấy đối diện với nó mà không hề trốn tránh. Nhưng cô ấy không tiếp thêm củi cho chồng tôi. H vẫn lắng nghe chồng tôi tâm sự, chia sẻ những khúc mắc trong công việc, nhưng nếu động đến vấn đề tình cảm thì H sẽ là người chủ động im lặng. Tức là cô ấy ghi nhận cảm xúc của chồng tôi, chỉ là không hùa vào nó mà thôi.

Tôi cảm thấy đó cũng là một cách xử lý hay. Nếu H trốn tránh chồng tôi, thì chắc chắn anh sẽ càng đuổi theo và mong muốn đạt bằng được thứ mình muốn. Cuộc đời, cái gì càng ghìm xuống, thì sẽ càng bốc cháy dữ dội hơn, rất nguy hiểm. Mai sau, chính chồng tôi cũng thừa nhận rằng, chính cách H xử lý mọi chuyện như thế đã giúp anh vượt qua cơn cảm nắng, mà vẫn giữ được tình bạn với cô ấy.

Dù sao, đó cũng là một cách đánh giá của tôi đứng trên phương diện giải quyết vấn đề. Còn về tình cảm, đến tận bây giờ thì thú thật tôi cũng không rõ tâm tình của H với chồng tôi như thế nào? Trong cuộc nói chuyện giữa tôi và H ở post trước, khi tôi hỏi “về phía em thì sao?” thì H cũng không trả lời thẳng câu hỏi của tôi, cô ấy nói “Em không muốn khẳng định gì về tình cảm riêng của con người, cụ thể là của em, hay riêng của anh T.”. Có lẽ như vậy cũng tốt, ít ra tôi cũng đánh giá H là một người tử tế, còn hơn là (giả sử) cô ấy cũng có tình cảm với chồng tôi nhưng lại chối phắt đi.

Có bạn nào đó cũng nói H lợi dụng chồng tôi để thuận lợi hơn trong công việc thì tôi cũng xin đính chính lại dù tôi đã nói từ đầu câu chuyện, rất khó khăn chồng tôi mới xin được H về bộ phận của anh vì H cũng là người rất có năng lực.

Quay trở lại cái mail của chồng tôi:

Thứ hai, anh sai vì đã QUÁ DỄ DÃI với Linh dẫn đến việc hiểu lầm của tôi. Anh nói vì Linh tốt với mẹ chồng tôi nên anh xem con bé như em gái, không hề hơn không hề kém. Ngay cả lúc sau khi anh phát hiện Linh có ý đồ với anh, thì anh vẫn chỉ xem đó là trò trẻ con và không chấp vì hiểu rõ bản thân cũng như tình cảm vợ chồng tôi.
Anh cũng nhắc đến vụ cái khăn, anh nói vì không muốn tôi lo lắng, không muốn tôi ghét Linh, đuổi Linh vì mẹ anh cần Linh, nên anh đã không kể cho tôi các việc ấy.

Vụ ở Vũng Tàu, anh nói anh vào được 1 hôm thì Linh điện hỏi han như bình thường, đùa đùa thế nào thì Linh bảo cũng có dự định vào SG chơi với cả đứa bạn. Tiện thể sẽ đi VT chơi. Chúng nó có một hội nhậu ngoài biển. Anh cũng tham gia vì tối hôm đó không bận gì. Xong thì các bạn tản đi hết. Anh và Linh tiếp tục nhâu và Linh say khướt. Anh đưa nó về phòng vì thấy say quá ở một mình cũng không tiện. Thâm tâm anh cũng chỉ xem Linh như cô em gái, nên đã để cô ta ngủ tại phòng.
(Giải thích một chút là phòng ks 2 giường đơn là vì khi anh đi công tác thì bộ phận văn phòng ở cơ quan anh sẽ book phòng, không biết có sự nhầm lẫn nào mà khi anh đến check in thì lễ tân giữ cho anh một phòng có 2 giường đơn).

Chồng tôi nói rằng, mọi chuyện hoàn toàn chỉ có như vậy. Tình ngay nhưng lý gian nên anh thật sự không biết giải thích thế nào để tôi tin cả. Anh thậm chí còn hỏi bộ phận lễ tân rằng trong phòng anh ở có camera không để có thể là bằng chứng cho tôi tin.

Thứ 3, chồng tôi muốn tôi quay về để anh có thể chăm sóc tôi. Anh rất buồn và đau lòng vì chuyện này.
————————————

Đọc mail chồng, tôi nhếch mép cười và xóa đi luôn chỉ sau một lần đọc. Trong tôi chỉ còn lại sự thù hận, coi thường, không còn chỗ cho thứ gọi là niềm tin nữa.

(Còn tiếp)

Tìm kiếm nâng cao: