“Em có dám ký đơn không? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh” phần 14

11:10 pm August 24, 2016

Chồng tôi, một con người luôn đúng lý lẽ, ngay thẳng nhưng dường như đã biến thành một con người khác. Hoặc có lẽ, con người ấy đã được anh giấu quá kín mà chừng ấy năm trời làm vợ anh tôi không nhận ra: Loanh quanh, lý do, bất cần và rất…..cùn!
Tôi bỏ vào wc, định rửa mặt thật tỉnh táo, tôi muốn giữ bình tĩnh lúc này để rõ ràng với anh, nhưng không thể.
Tôi gạt, ném tất cả những thứ trong tầm tay của mình lúc đó- ở trong toilet, và khóc tức tưởi. Tiếng vỡ của các chai, lọ loảng xoảng, chát chút, và tôi có cảm giác như một mảnh sành đâm thẳng tận tim óc của tôi.
Tôi, tại thời điểm đó, đã bản năng như vậy.
Chồng tôi đứng bất động nhìn tôi ngoài cửa, 2 tay buông thõng. Tôi đau đớn hỏi chồng:
– Tại sao anh lại đến nhà nó và bỏ tôi lại 1 mình? Và thậm chí khi tôi hỏi đến anh cũng hèn nhát không dám thừa nhận? Đồng nghiệp à? Đồng nghiệp có cần thiết phải quan tâm đến nhau như thế không? Có cần phải lưu ảnh nhau như thế không? Có phải hèn nhát đến gặp người ta nhưng lại không dám gọi không?
Anh nói xem, bây giờ ANH MUỐN GÌ?
Tôi gào thét như một người điên.
Chồng tôi định bước tới, định ôm tôi nhưng tôi tránh ra:
– Đừng có lại gần tôi. Tôi đang rất thất vọng về anh. Tôi cảm thấy bị sỉ nhục, nhục lắm.
Chồng tôi giọng đều đều, ko rõ cảm xúc:
– Anh có sai. Nhưng em đã nghĩ mọi chuyện đi xa quá rồi. Nó không như em nghĩ.
– Anh nghĩ tôi là con ngu sao? Tôi mù à? Đừng văn vở đối với tôi. Tôi khinh mấy thể loại Mèo mả gà đồng lắm!!!!
Bốp!!!!!!!!
Chồng tôi tát tôi. Cơn giận dữ bốc cao như 1 ngọn lửa trong tôi mà không thể nào dập tắt được. Tôi xông vào tát anh, đấm anh, miệng liên tục nói rằng “Anh cút đi, cút đi….”
Chồng tôi đứng yên cho tôi điên một lúc, rồi xô mạnh tôi ra, và bỏ ra ngoài. Cả đêm hôm ấy, anh không về nhà.
Sau khi chồng bỏ đi, bà GV kinh hãi đi vào nhìn tôi. Tôi bảo bà:
– Nếu quá 12h anh ta không về, thì bác thay ngay cái khóa màu vàng cho em.
Tôi cũng bỏ ra ngoài, rủ đứa bạn thân đi uống rượu. Tôi là thế, tôi sợ cảm giác cô đơn. Và nhất là sự cô đơn kèm theo sự tuyệt vọng. Tôi sẽ không thể nằm ở nhà lúc này để gặm nhấm nó.
Lúc này gần 10h tối. Hạnh, bạn tôi, bảo cứ đi lên quán X ở phố Y đi. Vẫn đang phải tiếp đối tác ở đó, nhưng sắp xong rồi. Chắc khi tôi tới nơi thì cũng xong.
Nhưng tôi đến nơi, đợi Hạnh mãi vẫn chưa xong. Tôi cáu tiết, bảo “Xong chưa? Lâu quá thì tao lượn 1 mình đây”
Hạnh bảo “Hay mày lên đây, đang uống dở chai beer, chưa xuống được. Cũng chẳng có ai đâu, mỗi khách ruột của tao thôi”
Lằng nhằng một lúc thì tôi đồng ý lên. Sai lầm nối tiếp sai lầm. Cuộc gặp gỡ định mệnh bắt đầu từ đây.
Minh là khách hàng thân thiết của Hạnh. Từ chỗ khách hàng thì họ gần như trở thành những người bạn tâm giao. Ấn tượng ban đầu của tôi về Minh là rất bệ vệ, hơi lùn, làn da ngăm ngăm rắn rỏi. Hơi béo, nhưng các nét trên gương mặt góc cạnh, nam tính.
Điểm cộng của Minh là nói chuyện rất có duyên, hài hước. Mỗi lần sảng khoái là anh ta ngửa cổ trên trời cười không biết trời đất là gì nữa. Ở Minh là sự pha trộn nhiều thứ mà tôi thực sự không biết gọi tên ra. Chút thông minh, chút ngố, chút nhiệt thành, chút lạnh lùng, chút chân thành, chút ma mãnh, chút tử tế, chút xảo quyệt.
Đó là sau này, qua một quãng thời gian tiếp xúc tôi mới có nhận xét như vậy. Chứ lần đầu gặp anh, tôi gần như không có chút để tâm nào.
Tôi bảo Hạnh “Tối nay ngồi lâu lâu với tao 1 lúc, tao điện cho lão Hùng báo cáo cho đỡ sốt ruột nhé?”. Minh nhìn tôi, cười cười, nói “Em gọi đi, để anh cũng gọi điện xin phép vợ anh”. Cả 3 cùng cười xòa.
Và chúng tôi ngồi cùng nhau đến gần 12h, khi đã là những vị khách cuối cùng thì rời đi. Tôi hơi chếnh choáng, Hạnh chủ động bảo: “Anh Minh đưa Hạnh về giúp em được không?”, vì lúc đến Minh đến bằng taxi, Hạnh thì vẫn vướng xe. Tôi đưa tay ra hiệu không cần, nói “bác lên xe em đưa bác về tận nhà, sao lại phải đưa em về chứ. Có ai say đâu”
Minh khoanh tay đứng nhìn chúng tôi sắp xếp, nói:
– Bạn em tự về được đấy. Em đừng lo.
Tôi bảo ok, tạm biệt, rồi lái xe ra về. Tôi không biết rằng Minh cũng đã bắt taxi đi theo tôi về tận nhà. Đến nơi, chiếc xe vượt lên song song, nháy đèn ra hiệu, Minh hạ kính xuống, ló mặt ra và nói: “Chúc ngủ ngon”.
Tôi thoáng bất ngờ, nhưng trong lòng thì tự nhủ “Đồ….điên
Khi tôi trở về, chồng tôi vẫn chưa về. Và tôi không nhớ vô thức hay có ý thức, lúc về, không nhìn thấy giày của chồng, tôi vẫn khóa cái khóa cũ mà không hề thay khóa.
Chồng tôi đi cả đêm không về. Đó là lần đầu tiên anh đi kiểu này, trừ những hôm công tác.
Tôi nằm đợi nghe tiếng mở cửa nhưng không có. Tôi chìm vào giấc ngủ đầy mộng mị lúc gần 3h sáng.
Ngày hôm sau, tôi vẫn dậy và chỉn chu đi làm bình thường. Công việc của tôi luôn bận, thật may vì nó khiến tôi đôi lúc quên đi những vấn đề đang gặp phải.
Lúc tôi về, vẫn không thấy chồng tôi. Bác GV tự động chạy ra nói:
– Cậu T về lúc chiều rồi lại đi rồi cô ạ. Không thấy dặn cơm nước gì cả. Tắm xong lại đi.
Tôi vào phòng thay quần áo, thừ người ra. Thâm tâm cảm thấy liệu mình đã nặng lời với chồng không? Chồng tôi sĩ diện và tự ái rất cao, “mèo mả gà đồng” hẳn đã gây cho anh sự tổn thương không nhỏ.
Nhưng tôi đã lỳ lợm không gọi, không nhắn cho anh tin nào. Tôi tự động viên mình, đã đi là phải tự về.
Cứ như vậy 5 hôm, chồng tôi ngủ ở cơ quan, trở về nhà vào buổi chiều lúc tôi vẫn chưa về. Cũng may thời gian này con trai tôi đang chơi nhà ngoại.
Đến sáng thứ 7 thì chồng tôi gọi điện.
Giọng mệt mỏi “Em qua cơ quan anh lát được không?”
– Tại sao tôi phải qua?
– Anh….mệt!!
– Mệt thì anh tự về nhà nằm nghỉ. Đừng cư xử như đàn ông độc thân nữa.
Tôi chua chát đáp.
Im lặng, và những tiếng tút dài.
Ngồi trong phòng làm việc, tôi ngửa mặt lên vì ko muốn để đồng nghiệp thấy nước mắt tôi đang chực chảy ra. Đến giờ tôi cũng không hiểu tại sao tôi là vợ, lại vô cảm và lạnh lùng đến mức vậy.
11h trưa, tôi loanh quanh, rối bời nghĩ không biết nên đi ăn cùng đồng nghiệp hay sẽ ghé cơ quan anh. Và tôi đã đến cơ quan anh.
Bình thường cơ quan anh ko làm việc vào thứ 7, nhưng cũng có những ngoại lệ, tuần nào nhiều việc một số người vẫn đi làm. Hôm ấy phòng anh có 4 người, kể cả anh, đi làm.
Lúc tôi đi vào cổng có gặp 2 người phòng anh. Họ bảo, sếp đang trên phòng, anh có vẻ mệt.
Khi quyết định đến chỗ chồng, tôi đã biết mình sẽ là người chùng sợi dây đang căng giữa chúng tôi xuống. Có lẽ tôi sẽ ôm chồng, xin lỗi anh, nói rằng tôi nhớ anh nhiều lắm. Và có lẽ chồng tôi cũng sẽ cho tôi lời giải thích về những việc anh làm.
Nhưng lúc tôi vào thì gặp cảnh tượng khác.
Chồng tôi ngồi trên chiếc ghế làm việc rộng rãi của anh, chiếc ghế ngả về phía sau hết cỡ, chồng tôi ngả người trên đó, thiêm thiếp, khuôn mặt lộ rõ mệt mỏi.
H đứng lặng lẽ nhìn chồng tôi trước bàn làm việc, trên tay là tập tài liệu. Không gian trưa im ắng lạ thường. Dường như cô gái đang chìm vào mối suy tư nào đó không dứt ra được. Tiếng giày cao gót của tôi vang lên và thậm chí lúc dừng lại cũng không kéo được cô ấy về thực tại.
– H. à?
H hơi giật mình, nhìn thấy tôi, cô ấy, dường như lấy lại rất nhanh bình tĩnh, nói rất khẽ:
– Em chào chị. Anh đang ngủ chị ạ. Em định nhờ anh ký nốt văn bản để xin nghỉ chiều.
– Sao em ko bảo anh ký đi?
H nhìn chồng tôi, rồi lại nhìn tôi, nhỏ nhẹ đáp, gần như đủ nhỏ để chỉ có tôi nghe thấy:
– Em thấy anh có vẻ mệt. Hình như anh sốt. Phòng điều hòa mà anh đang toát mồ hôi. Chị xem anh sao đi. Em xin phép ra ngoài có gì lát em nhờ anh sau chị ạ.
Rồi không đợi tôi nói gì, H rời đi luôn và ngay. Tôi đứng nhìn theo dáng H khuất ra tận cửa, cơn ghen cuồng nộ tưởng đã dìm xuống bỗng nhiên lại cuồn cuộn nổi lên. Tôi đau khổ khi thấy H nói những câu quan tâm chồng tôi, theo một cách nhẹ nhàng và chân thành nhất. Giả như, chồng tôi có thể nghe được chắc hẳn anh sẽ cảm động lắm.
CÒN TIẾP.
Chồng tôi đang sốt, sốt cao lắm, mà tôi thì đang ghen. Cơn ghen dâng nghẹn cổ và làm mờ mắt. Tôi gõ gõ tay xuống bàn làm việc của anh để đánh thức, mỉa mai:
– Dậy thôi, người đàn ông độc thân.
Chồng tôi nhíu mày, mở mắt nhìn thấy vợ. Giọng anh uể oải:
– Về thôi, ngủ một giấc sẽ khỏe lại.
Vừa nói a vừa đứng dậy, tay lấy áo, dường như không có gì đặc biệt đối với anh lúc này.
Tôi nhìn anh đăm đăm, nói:
– Nói chuyện chút đi
– Lúc khác
– Em muốn ngay bây giờ
– Đang cơ quan đấy
Tuy vậy, chồng tôi ngồi phịch xuống ghế, biết rằng sẽ không thay đổi được chủ ý của vợ. Có lẽ anh đã quá hiểu tính khí của tôi
– Em muốn anh thẳng thắn với em. Giữa chúng ta mọi thứ nên rõ ràng thì em mới có thể bình thường được.
– Em muốn rõ ràng điều gì?
– Anh có tình cảm ngoài luồng với H?
Chồng sững người nhìn vợ.
– Em nghĩ thế nào?
Tôi điên tiết, lạc giọng:
– Đừng hỏi ngược tôi. Trả lời đi
– Em có chắc chắn trong suốt cuộc đời, em sẽ bị chi phối bởi 1 người đàn ông khác ngoài anh không?
Đến lượt tôi sững người. Tôi hiểu ý chồng tôi. Trước đây, cách đây 3 năm, khi chúng tôi chuẩn bị cưới, tôi có một mối quan hệ “không bình thường” với một đối tác. Tôi dùng từ không bình thường vì thứ tình cảm đó không phải là bạn, không phải tình yêu, cũng không phải tri kỷ. Nhưng tôi đã thoát ra nó rất nhanh, và tuy chồng tôi biết nhưng anh cũng không để tâm nhiều. Có lẽ anh hiểu tôi.
– Đúng. Em không chắc chắn về tình cảm của mình. Nhưng em chắc chắn rằng em sẽ không bao giờ dối trá.
– Anh chưa hề làm gì có lỗi với em.
– Có lẽ ngưỡng gọi là “có lỗi” với đối phương giữa chúng ta khác nhau. Tôi chua chát, cười nhạt, nói tiếp:
– Ngưỡng của đàn ông các anh, có lẽ là phải lên giường thì mới gọi là có lỗi. Ngưỡng của em, chính là những việc anh đang làm.
– Anh làm gì?
– Anh chia sẻ rất nhiều với H, rất nhiều việc em không hề được biết nhưng H biết hết. Anh thậm chí lưu ảnh của cô ấy rất nhiều trong mail và máy tính. Và hôm 20.10 khi H không đến thì anh đã lái xe đến trước ngõ nhà cô ta.
Chúng tôi không biết rằng trong lúc chúng tôi đang cãi nhau, H đã quay trở lại và đứng ở ngoài tự lúc nào.
Tôi thấy ánh mắt của chồng hướng ra cửa, tôi quay lại. Thấy họ nhìn nhau.
Tôi nói:
-Cũng tốt, H vào đây. Có lẽ em cũng nghe được câu chuyện rồi. Em muốn nói gì không?
H bước vào. Vẫn tập tài liệu trên tay. Cô ấy tiến về phía chồng tôi, đặt tập tài liệu trước mặt anh, giọng nhẹ nhàng:
– Em xin lỗi đã cắt ngang. Nhưng anh xem và ký hộ em mấy tờ trình này. Em đã sửa theo ý anh. Em xin phép nghỉ chiều vì nhà có chút việc.
Chồng tôi ừ, bảo xong việc rồi thì về thôi.
Lúc này H mới quay lại phía tôi, nói:
– Em xin phép chị em về trước đây.
– H diễn giỏi quá! Tôi thốt lên.
Chồng tôi nạt:
– Em thôi đi được không?
Tôi không để ý lúc này mặt chồng tôi đã đỏ phừng lên, phần vì sốt, phần vì giận, và có lẽ phần vì xấu hổ với đồng nghiệp.
H bình tĩnh. Cô gái nhỏ tuổi hơn tôi những hoàn toàn không phải dạng vừa. Cô ấy nói:
– Em không hiểu gì nhưng có lẽ chị đã hiểu nhầm điều gì đó. Sau hôm này, bất cứ lúc nào chị cần em cũng sẽ sẵn sàng để chị em mình hiểu nhau hơn.
– Chị muốn ngay lúc này luôn.
– Em nói sau hôm này mà. Bây giờ thì em xin lỗi, chồng em và con gái em đang đợi, em phải về.
Rồi H đi thẳng.
Chồng tôi vứt mạnh tập tài liệu xuống bàn, cầm áo, cầm khóa đi xuống. Bỏ lại tôi đứng tẽn tò, trơ trọi với khuôn mặt nhiều biểu cảm ở lại.
Và chúng tôi lại rơi vào im lặng và cái hố khoảng cách được khoét sâu thêm một đoạn nữa. Chúng tôi lẳng lặng sống bên nhau như 2 cái bóng.
Có lẽ nếu chuyện này diễn ra ở một nhà khác, mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nhiều.
Chuyện nhà tôi trở nên phức tạp và rối ren, xuất phát điểm là chồng tôi, nhưng chính tôi là người đẩy mọi chuyện đi quá xa.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-21

Cái Tôi của tôi quá cao. Sĩ diện của tôi quá lớn. Tôi luôn ngĩ rằng, nếu ai đó trong chúng tôi say nắng một ai đó, người đó sẽ là tôi. Chứ ko phải là chồng tôi.
Cứ đến cuối tuần, tôi lại về nhà bố mẹ ăn cơm, chơi với con gái. Chồng tôi ko về. Tôi phải bịa hết lý do này đến lý do khác cho việc anh ko có mặt.
Tôi cũng đã ko biết rằng, lúc này, mối quan hệ giữa chồng tôi và H ngày càng thân thiết hơn. Cho đến giờ phút này, thật sự tôi cũng không rõ H đối với chồng tôi có chút tâm tình nào không? Nhưng việc cô ấy ở cạnh chồng tôi những lúc anh buồn nhất, bế tắc nhất, cả trong cuộc sống lẫn công việc là điều có thật.
Một tối chủ nhật, GV xin nghỉ. Tôi trở về nhà không thấy chồng tôi đâu.
Đến 10h tối, đang làm việc, tôi nghe tiếng lạch cạch mở khoá. Chồng tôi về. Nồng nặc mùi bia rượu. Nhìn thấy tôi, anh không nói không rằng nằm vật ra ghế salon. Mắt nhắm nghiền.
Tôi đứng nhìn chồng tôi. Lòng bỗng dưng thắt lại. Trông anh kém sắc đi rất nhiều. Và cũng cô đơn đến tội nghiệp. Tôi đi pha cho anh một nước chanh, để cạnh bàn rồi đi tắm.
Lúc tôi tắm xong, chồng tôi vẫn ngủ say sưa. Tôi đứng lặng lẽ nhìn anh rất lâu. Sống mũi cao, thẳng tắp. Vầng trán rộng. Nhân trung rõ nét. Bất giác tôi ngồi xuống cạnh chồng và nắm lấy tay anh. Thực sự tôi rất nhớ chồng, thèm khát được anh ôm vào lòng, thèm khát anh, thèm hoà quyện vào chồng và quên hết đi những tổn thương mà chúng tôi đã gây cho nhau.
Miên man với những suy nghĩ, đột nhiên chồng tôi với tay cầm tay tôi, ghì xuống và hôn tôi rất mãnh liệt. Chúng tôi lao vào nhau như chưa bao giờ từng được thế.
Nhưng chồng tôi đã gọi tên cô gái ấy lúc cuộc vui sắp tàn.
Tôi ngỡ là mình bị ảo giác. Nhưng sự thật là chồng tôi đã gọi tên cô gái đó, lúc sex với vợ.
Tôi gục mặt vào ngực anh, khóc như mưa. Và chồng tôi…..tiếp tục ngủ!!!!
TIẾP
Có lẽ tôi ko cần phải diễn tả nhiều về tâm trạng của mình lúc đó nữa. Tôi tin tất cả những ai đã làm vợ, đã yêu thương một ai đó đều hiểu được nỗi đau này.
Cả đêm tôi không ngủ. Tôi soạn sẵn đơn ly hôn. Gấp vài bộ quần áo và những đồ dùng cần thiết để sẵn trong 2 vali.
2 vali trong đó một của tôi, một của chồng tôi
Hôm sau tôi xin nghỉ làm. Quyết định ở nhà nói chuyện với chồng tôi.
Sáng, chồng tôi tỉnh rượu, còn tôi vẫn nằm trên giường và mắt nhìn một chỗ trên trần nhà. Đợi anh vệ sinh cá nhân xong, tôi đưa 2 vali ra, lạnh lùng nói:
– Hoặc là anh ra đi, nếu không thì người đó sẽ là em. Em để anh quyết định.
Mắt chồng tôi đỏ ngầu, dường như anh không hề bất ngờ như tôi đoán.
– Em và con cứ ở lại đây, anh sẽ đi chỗ khác. Tạm thời em không ổn thì cứ gửi con cho ông bà đã. Giữa tuần này anh sẽ về thăm con.
Cảm giác hụt hẫng là điều có thật lúc này. Mặc dù trong lòng tôi đang tràn ngập thù hận, khinh thường và nhục nhã. Tôi đáp:
– Nếu anh đã chọn thì hãy đi luôn và ngay. Đừng để tôi phải nhìn thấy anh thêm một phút nào nữa.
Chồng tôi đi thật.
Thời điểm đó, chuyện giữa gia đình tôi một số người ở phòng chồng tôi biết, có 1 số biết phong thanh. Thủy là một chị gái lớn hơn chồng tôi 7 tuổi, chơi khá thân với chồng tôi. Sau khi chúng tôi ly thân được 4, 5 hôm thì gọi tôi ăn trưa nói chuyện.
Chị Thủy bảo:
– Chị không nghĩ chuyện vợ chồng em ra nông nỗi này. T. không kể cho chị nghe nhưng chị có nghe mọi người đồn đoán. Đầu đuôi như thế nào có thể kể cho chị nghe không?
Tôi cười buồn:
– Chị hỏi anh T có lẽ sẽ rõ hơn. Em làm việc gì cũng có lý do. Em ko được nghe lời đồn đoán thế nào, nhưng mắt em thấy, tai em nghe, em cảm nhận được chị ạ. Có lẽ duyên bọn em ngắn thôi….
– Thế là thế nào? Chị cũng không nghe mọi người đồn đoán gì nhiều. Mọi người chỉ bảo vợ chồng sếp có chuyện gì đó thôi?
Có vẻ như mối liên hệ giữa chồng tôi và H mọi người ở cơ quan không hay biết. Tôi đã định không nhắc đến H với chị Thủy vì tôi cứ cảm thấy động vào tự trọng, sĩ diện của mình kiểu gì. Nhưng cuối cùng không nhịn được, tôi kể cho chị nghe, trừ chuyện chồng tôi sex với vợ mà gọi tên H.
Chị Thủy thốt lên:
– Không thể nào! Chị chắc chắn là em hiểu nhầm 100%.
– Vậy em phải hiểu thế nào cho đúng?
– T thì sao? nó chối hay nhận?
– Không nhận, không chối. Còn quay ra hỏi em rằng em có chắc chắn cả đời không bao giờ bị chi phối bởi 1 ai khác ngoài chồng không? Đó cũng là một cách trả lời rồi đấy thôi chị.
– Em dại thế. Cứ cho là T có tình cảm với con bé ấy đi thì cũng nên bình tĩnh, khéo léo kéo chồng về, sao lại dồn nó đến chân tường như thế? Mà đã biết thực hư thế nào đâu?
Tôi im lặng, ở khía cạnh nào đó chị ấy nói đúng. Nhưng ko hiểu nếu tôi kể cho chị nghe việc chồng tôi gọi tên H lúc sex với vợ thì chị còn trách tôi không?
– Theo chị chị nghĩ sao?
– Nếu em cần chị sẽ hỏi chuyện T. Nhưng về cái H thì chị hoàn toàn không nghĩ nó có tình cảm gì khác ngoài tình cảm anh em đồng nghiệp thôi. Nó là đứa hiểu chuyện, đứng đắn em ạ. Ở cơ quan chị cũng thấy nó cư xử chừng mực, lễ phép, hòa đồng. Với ai cũng vậy chứ không riêng với T.
– Thì em cũng có đánh giá dành tình cảm cho một người đã có gia đình là thiếu đứng đắn đâu, chị. Tôi cười khẽ, bóng gió.
Tính em cũng thoáng, cái việc say nắng một ai đó khi đã có gia đình em cũng cảm thấy nó là chuyện thường tình chị ạ. Em không đánh giá vấn đề đạo đức ở đây. Mà có lẽ chị không hiểu được đâu.
– Em có cần nói chuyện với H không?
– Không chị ạ. Nói chuyện gì cơ chứ.
– Ừ, chị cũng nghĩ vậy…
Về chồng tôi, lúc chúng tôi ly thân, anh vẫn nghĩ chỉ vì tôi quá ghê gớm, quá nhạy cảm khi phát hiện anh dành tình cảm cho đồng nghiệp, chứ hoàn toàn không biết gì về vụ sex nhục nhã kia. Nên tôi đoán rằng, anh cũng muốn tránh mặt tôi lúc này để tôi bình tâm lại, sau nói chuyện dễ hơn, chứ chồng tôi không nghĩ chính anh trong vô thức đã đâm một nhát thẳng vào tim tôi, và lòng tự trọng của vợ mình.
Nếu tim tôi đau, có thể nó sẽ lành.
Nhưng khi lòng tự trọng của tôi đau, chắc chắn nó sẽ mãi mãi là một vết sẹo lớn.
Đó là lý do tôi nói rằng, mai sau còn có thêm người phụ nữ khác xuất hiện, và sự thân mật của họ còn vượt xa so với H và chồng tôi, họ còn công khai chiếm hữu chồng tôi. Nhưng tất cả đều không khiến tôi bị ám ảnh như với H, dù mãi sau này tôi mới biết rằng H chỉ xem chồng tôi như một người sếp đáng kính, và thứ tình cảm của họ cũng chỉ dừng lại ở mức chồng tôi đơn phương say nắng cô ấy mà thôi.
Nhưng đó là chuyện sau này.
Có lẽ tôi gõ nhanh và các ký ức cứ cuồn cuộn chảy về, tôi cứ hối hả viết, câu chữ cứ chèn lên nhau, như những đợt sóng… Có đôi chỗ type nhầm thì các bạn thông cảm.
Chuyện nhà tôi vẫn còn dài lắm, và khi tôi ngồi kể ra thì nó đã qua khá lâu rồi
Sinh nhật Hạnh, và tôi gặp lại Minh.
Chúng tôi, và một vài người bạn của Hạnh, ngồi tại một quán pub. Gặp lại Minh tôi suýt không nhận ra. Lần trước anh mặc đồ rất “bụi”, khỏe khoắn. Lần này sinh nhật lại đóng quần âu, sơ mi rất chỉnh tề. Tôi phì cười, trêu anh “Sếp đi họp đấy à?”, anh ta giải thích “Họp hành muộn quá, định về nhà mới đi nhưng sợ vợ giữ ko cho đi nên tranh thủ qua với các cô 1 lúc luôn”.
Tôi quên kể Minh là giám đốc điều hành một công ty truyền thông tương đối có tiếng. Anh có vợ và 2 con, một nếp, một tẻ. Vợ anh người miền Tây, theo anh ra HN. Theo như Hạnh kể thì anh gặp vợ anh trong một chuyến công tác, rồi quen và trót vượt rào, bác sỹ bảo cưới, Minh mang cô gái miền Tây về ra mắt bố mẹ và bảo cưới chỉ sau không đầy nửa năm quen biết. Hiện vợ anh kinh doanh một shop mỹ phẩm tại nhà kiêm chăm con.
Vì cả tôi và Minh đều không quen thân nhiều với đám bạn của Hạnh nên gần như chúng tôi ngồi tách ra một góc, uống bia và buôn chuyện phiếm cùng nhau. Cạnh Minh rất thoải mái, vui vẻ. Anh nói chuyện rất lôi cuốn. Tôi ngồi nghe và liên tục cười sặc sụa. Tôi cũng không cần phải tỏ ra ý tứ, chỉn chu khi nói chuyện với anh ta. Chẳng hiểu sao lại như vậy.
Tan cuộc, Minh bảo tôi:
– Anh đưa em về nhé.
– Em tự về được. Không cần anh ạ. Cám ơn ý tốt của anh
– Thế là anh lại phải tốn tiền taxi à?
Tôi phá lên cười, lắc đầu không nói gì.
Hôm nay Minh đi xe riêng. Tạm biệt xong tôi lái xe đi, được một đoạn thì phát hiện ra Minh đi sau tôi. Trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn khó tả. Cảnh tượng khiến tôi nhớ lại quãng thời gian vợ chồng tôi yêu nhau. Chỉ khác là thời đó chúng tôi đi xe máy. Tôi đi trước, chồng tôi lái xe đi tò tò phía sau, thỉnh thoảng lại nháy xi nhan loạn lên để trêu tôi. Mới đó mà mọi thứ đã thay đổi rất nhiều, chúng tôi cũng đã trở nên khác….
Lúc tôi về, tôi lái xe thẳng vào hầm chung cư. Qua kính chiếu hậu, tôi thấy Minh đỗ xe trên lề đường. Tôi cũng không quan tâm nhiều. Trước khi ngủ check fb thấy có tài khoản lạ add, là Minh. Tôi đồng ý kết bạn. Minh nhảy vào chat “Chúc ngủ ngon” kèm mặt cười. Tôi tắt điện thoại và đi ngủ.
Sau khi có fb tôi rồi thì thỉnh thoảng anh ta lại vào chat với tôi. Chúng tôi tán gẫu linh tinh chuyện. Khá nhiều lần Minh rủ tôi ăn trưa nhưng tôi từ chối.
Một chiều, Minh alo bảo tôi:
– Có quán này hay lắm. Đi uống với anh một cốc cà phê rồi về nào.
Tôi bảo ok, tôi qua đón anh được không vì tính tôi ko thích ai đưa đón mình ngoài chồng.
Lúc đó, tôi vẫn chỉ xem Minh như một người bạn tâm đầu ý hợp. Cũng tốt nếu mình có một người bạn có thể cởi mở nói chuyện, nhất là tại thời điểm gia đình tôi đang gặp nhiều biến cố như vậy.
Chúng tôi lên một quán nhỏ ven Hồ Tây. Quán khá đẹp, yên tĩnh, đặc biệt coktail rất ngon. Minh bảo anh vừa phát hiện ra quán này cách đây 1 tuần và trong đầu nghĩ ngay đến việc rủ tôi đến vào lần thứ 2.
Lúc ở quán, tôi hỏi Minh:
– có phải đàn ông ai cũng sẽ có lúc yêu một lúc 2 người không anh?
– Có thể. Nhưng toàn tâm toàn ý thì không. Minh nhìn tôi đáp.
Tôi lảng cái nhìn của Minh. Tôi sợ nỗi đau của tôi bị….

(Còn tiếp)

Tìm kiếm nâng cao: