“Em có dám ký đơn không? Hãy ký nó trước khi đưa cho anh” phần 13

11:07 pm August 24, 2016

Và tôi có thai trong buổi tối hôm ấy.

Chúng tôi làm lành với nhau. Mọi thứ tuy chưa thật đi vào đúng quỹ đạo và trơn tru như trước, nhưng ít ra nó cũng đã bắt đầu nhịp nhàng hơn. Chúng tôi cùng nhau đưa mẹ đi viện, cùng nhau đưa con đi học, đưa đón nhau đi làm, cùng nhau gặp gỡ lại bạn bè dù thời điểm cuối năm khá bận rộn.

Tết, anh bàn với tôi chúng tôi chỉ thăm nội ngoại vào mùng 1 rồi cả nhà sẽ bay vào Nha Trang chơi, nghỉ dưỡng. Anh nói “muốn tôi được nghỉ ngơi và đổi gió cho vợ chồng”. Mẹ chồng tôi đã chì chiết rất nhiều về ý định này của chúng tôi nhưng cuối cùng mọi thứ vẫn được lên lịch và tiến hành.

Kỳ nghỉ, không còn công việc, không còn những cãi vã, mâu thuẫn, chúng tôi dường như lao vào nhau để bù đắp quãng thời gian nặng nề vừa qua. Cũng tại đây, tôi bắt gặp tin nhắn chúc mừng năm mới của Linh gửi vào máy chồng trong khi anh đang đi tắm, lúc tối muộn. Linh nhắn “Chúc mừng năm mới anh. Cám ơn anh, và cũng xin lỗi anh về mọi thứ. Mong ngày gặp lại anh”.

Tôi nhíu mày, cảm thấy hơi khó hiểu. Tiện thể tôi lướt lướt vào fb của anh. Chẳng có tin nhắn nào với H cả, nhưng trong phần tìm kiếm còn lưu lại, tôi thấy anh vẫn search fb H hằng ngày. Thậm chí một ngày anh search đến 2,3 lần. Và lần mới nhất, vẫn là….ngày hôm qua.

Tôi đặt điện thoại xuống. Người ta nói mắt không thấy, tim không đau là như vậy. Nhưng một mặt tôi cũng nghĩ rằng, tôi cần cho anh thêm thời gian. Tình cảm chứ không phải là mớ rau ngoài chợ, nói bỏ đi là bỏ đi ngay được. Có lẽ đúng như H nói, nếu đối phương đang cố gắng thì bản thân mình cũng cần cố gắng. Tôi nhanh chóng lấy lại được tinh thần.

Lúc anh quay trở ra, tôi hỏi:

– Cái Linh nhắn tin cho anh, nó làm sao mà phải xin lỗi anh thế? Em thấy con bé dạo này lạ lắm.
Chồng tôi cầm điện thoại xem tin nhắn, chép miệng:
– Cái con bé này….học nhiều quá đến đâm ra hơi hâm dở…
– Là sao? Tôi tò mò
Chồng tôi ném điện thoại sang bên cạnh, lấy chăn trùm kín cả 2 đứa, cười bảo:
– Thôi dẹp em Linh đi, giờ tớ chỉ biết cái em này này….
– Khẽ thôi, con dậy bây giờ anh
– ……

Một buổi tối tuyệt vời. Tôi dường như quên hết mọi thứ, không hề vướng bận điều gì.

em-co-dam-ky-don-khong-hay-ky-no-truoc-khi-dua-cho-anh-20

Và tôi có thai trong buổi tối hôm ấy.

Tôi và Minh vẫn chỉ là những người bạn, không hời hợt mà cũng không thể gọi là quá thân thiết. Chúng tôi vẫn duy trì nói chuyện với nhau độ 2-3 lần/ tuần. Cũng chưa gặp lại nhau sau hôm anh mang quà cho tôi. Tết, Minh cũng có điện thoại chúc mừng năm mới tôi, chúng tôi thoải mái nói chuyện gần nửa tiếng. Cơ bản công việc của chúng tôi cũng có chút liên quan. Tôi cũng kể cho chồng tôi về Minh khi anh hỏi tôi về hôm gặp chúng tôi đi ăn và hôm thấy Minh đến nhà. Chồng tôi nói:
– Vì em tin anh nên anh cũng sẽ tin em.

Nhưng anh cũng như tôi, miệng nói tin nhưng sau lưng vẫn ngầm theo dõi. Tôi thấy anh search số điện thoại, fb cá nhân và thậm chí cả công ty Minh đang làm việc.

Sau Tết tầm 2 tuần thì tôi thấy rất mệt, uể oải, người nôn nao. Trực giác tôi mách bảo rất rõ và tôi nhanh chóng phát hiện ra mình có thêm baby. Tôi nửa vui buồn lẫn lộn, vui vì có thêm con, nhưng cũng cảm thấy hơi lo lắng vì chúng tôi chưa thật sự sẵn sàng cho việc đón thành viên mới. Cả 2 vợ chồng tôi đều quá bận rộn với công việc của mình. Nhưng nói chung, chúng tôi vẫn rất vui. Nhất là chồng tôi, nghe tin tôi báo 2 vạch anh phấn chấn lắm, nói rằng anh mong đó là một cô con gái để…..châm tửu.

Tôi nghén rất nặng. Gần như không ăn uống được gì. Cứ ăn là nôn ra hết sạch. Tâm tình dường như cũng thay đổi. Rất khó chịu, dễ cáu gắt. Mẹ chồng tôi nói:

– Bọn mày cứ sướng quá hóa rồ. Ngày xưa tao bầu 5 anh em nhà nó mà còn đi cày đi cấy phăm phăm. Ngày nào cũng nấu cơm giặt giũ, lợn gà. Xuôi ngược từ bắc ra nam từ nam ra bắc, chứ không có ưỡn ẹo như chúng mày bây giờ

Bình thường thì tôi sẽ Vâng cho xong. Nhưng chẳng hiểu sao lúc đó tôi không muốn nói gì. Rôi bà nói tiếp:

– Con bé Linh ấy, trông con ấy mới là khỏe mạnh nhanh nhẹn. Người ngợm gì như con dao phay. Lấy vợ phải lấy đứa như thế.

Tôi phì cười, trêu bà:

– Ha ha…. Hay mẹ con mình hỏi thêm vợ cho anh T mẹ nhỉ? Trong nhà có thêm “con dao phay” cũng tốt.

– Thằng T mà thích thì tao hỏi cưới ngay. Chứ con Linh nó quý thằng T ra mặt đấy.

– Thế ạ?

– Con bé cũng chu đáo, biết quan tâm người khác. Trưa nào về lấy cơm cũng mang cả cơm cho thằng T, mang đến tận chỗ thằng T làm. Hôm trước còn khoe đan cả khăn cho thằng T nữa.

– Cái khăn len màu xanh rêu đấy ạ? Tôi chợt nhớ ra có hôm ngồi trên xe chồng, tôi thấy cái khăn len đựng trong cái túi, vứt chỏng chơ trên ghế. Tôi hỏi chồng thì anh bảo “Chị Thủy mua cho”.

– Ai biết nó màu gì. Mẹ chồng tôi đáp.

Tôi im lặng không nói thêm gì nữa. Xâu chuỗi các dữ kiện thấy càng lúc càng thấy có gì đó khó hiểu giữa chồng tôi và Linh.

Tối trước khi đi ngủ tôi hỏi chồng:

– Dạo này trưa anh ăn ở nhà ăn cơ quan hay phải ra ngoài ăn?
– Hôm nhà ăn, mát zời thì ra ngoài đổi bữa. Chồng tôi đáp.
– Dạo này nghén ngẩm quá, hay em bảo bác gv làm cơm hộp 2 vợ chồng mình mang đi ăn cho đảm bảo nhé?
– Thồi, lích kích bỏ xừ. Mà em muốn mang thì mang đi, chứ anh ngại đến bữa quay cơm lắm.

Tôi loay hoay mãi không biết mở lời hỏi chồng tôi sao về vụ Linh đưa cơm trưa cho anh mấy lần. Không phải tôi ngại, mà tôi cũng muốn tìm hiểu xem xem thực hư có chuyện gì giữa chồng tôi và Linh mà sao anh có vẻ như lấp liếm hay nói dối tôi như thế. Nếu tôi hỏi anh có khi anh lại tìm cách giấu nhẹm đi.

Sáng hôm sau tôi viện cớ mệt và bảo anh đưa tôi đi làm. Sáng Linh đến sớm, giúp mẹ chồng tôi soạn sửa cái này cái kia. Trên xe có 4 người. Tôi nhìn thấy cái túi đựng khăn vẫn nguyên trên xe. Tôi vờ lấy khăn ra, bảo:

– Khăn chị Thủy mua cho anh anh không dùng sao mà vẫn vứt trên xe thế này?

Chồng tôi à một tiếng, rồi vờ đánh xe, tránh câu hỏi của vợ. Tôi lôi khăn ra ngắm nghía:

– Màu cũng được nhưng mũi đan hơi xấu tí. Không hợp với anh đâu, hay để hôm nào về quê cho chú Nghĩa đi nhỉ? (chú Nghĩa là chú chồng tôi, gia đình cũng hoàn cảnh)

– Ừ, thế cũng được. Em thích cho ai thì cho, anh cũng không dùng đến.

Tôi nhìn thấy mặt Linh xị xuống, ngó lơ ra ngoài đường.

Một sai lầm có thể dẫn đến nhiều hệ lụy khác.

Trong thời gian tôi và chồng tôi chiến tranh thì Linh rất tích cực tiếp cận chồng tôi. Add fb, chat, và tìm rất nhiều lý do để gọi điện hỏi chồng tôi cái này cái kia. Về phía chồng tôi, ban đầu anh quý Linh theo cách vô tư, bỗ bã. Việc anh xưng hô “Anh- Cô” hay “Anh- Mày”, hay nói với Linh “cái con này” là điều bình thường. Mẹ chồng tôi rất quý Linh, luôn miệng khen Linh với chồng tôi. Có lẽ đó là lý do lớn nhất khiến chồng tôi xem Linh như một cô em gái thân thiết. Thậm chí còn nghĩ đến việc xin việc giúp cô như tôi đã đề cập ở post trước.

Tôi đã suy nghĩ khá nhiều về Linh và cũng nghĩ rằng nếu giữ cô ấy lại, để cô ấy quá thân thiết với gia đình tôi trước sau sẽ có hệ lụy. Tuy vậy, cái khó của tôi là mẹ chồng. Mẹ tôi chắc chắn sẽ phản đối và rất có thể sẽ làm ầm ĩ lên.

1,2 hôm sau vụ cái khăn, tôi bàn với chồng:
– Em thuê người khác giúp mẹ được không?
– Sao thế?
– Em thấy con bé Linh có vài vấn đề.
– Vấn đề gì?
– Em thấy không được thật thà lắm.

Tôi loay hoạy không biết phải nói sao để thuyết phục được chồng, vì Linh có quá nhiều ưu điểm.

Chồng tôi gạt đi:
– Anh thấy nó cũng ok mà. Bác sĩ bảo theo dõi hơn tháng nữa chắc mẹ sẽ ổn và ra viện thôi.
– Em thấy Linh quý anh hơn bình thường sao ấy?
– Ối zời, em bầu bí lại suy diễn linh tinh. Làm gì có chuyện.
– Em phòng xa thôi. Chồng em ngon lành thế này, nó thích anh thì được, còn anh mà léng phéng với nó á, em tiễn anh lên đường trong vòng nốt nhạc luôn.
Tôi nửa đùa nửa thật

Chồng tôi lắc đầu cười, tỏ vẻ vợ dở hơi cám lơn không buồn chấp.

Sau đấy tôi nghĩ, thứ nhất là tôi không muốn gây với mẹ chồng, thứ 2 là thời gian cũng không nhiều nhặn gì nữa nên có lẽ cứ cố cho Linh làm nốt. Tôi biết Linh thích chồng tôi nhưng tôi vẫn tin anh. Vì tôi nghĩ kiểu người như Linh chồng tôi sẽ không thể có tình cảm được.

Nhưng đàn ông, tình cảm và tình dục là 2 chuyện tách bạch. Có lẽ phụ nữ ai cũng hiểu được điều này, chỉ có tôi là đã không hiểu.

Khi tôi bầu được 8w thì chồng tôi có chuyến công tác 1 tuần ở Vũng Tàu. Anh bay chiều chủ nhật, thì đến thứ 3 Linh gọi điện bảo tôi nhà có việc, xin phép nghỉ mấy hôm về nhà. Quãng thời gian đó tôi cũng mệt, lại không có ai đưa mẹ chồng tôi đi viện, tôi cắt phép hẳn 1 tuần để vừa nghỉ ngơi, vừa lo cho bà.

Đến thứ 5 thì loăng quăng thế nào, tôi lại thấy Linh được một cô bạn tag trong một bức ảnh chụp bầu trời (đang ngồi trong máy bay và chụp ảnh mây trời) kèm stt “VT thẳng tiến”. Tôi ngạc nhiên vì nghĩ Linh về Tuyên Quang. Nhưng chỉ sau ít phút, trực giác mách bảo tôi có chuyện không lành.

Tôi điện Linh:

– Em về Tuyên Quang rồi hả Linh?
– Em đang ở nhà chị ơi
– Thứ mấy em quay lại Hn được thế? Chị sợ không nghỉ được lâu
– Chắc phải chủ nhật chị ạ.
– Ừ em.

Tôi tắt máy, ngồi thừ suy nghĩ một lúc. Tôi sắp xếp nhờ cô dâu út lên nhà tôi trông bà, trông cháu 1 hôm. Tôi mở máy tính đặt vé bay vào tphcm chuyến sớm nhất.

(Còn tiếp)

Tìm kiếm nâng cao: