Cú ngã định mệnh – Phần 42

9:52 pm November 8, 2016

-Anh hỏi một lần thử có biết được ko,bác sĩ bảo nếu muốn chắc thì thử nhiều que và thử vào buổi sáng mới đúng hơn,giờ bé thử trước 3 que rồi sáng mai thử thêm 2 que.
Mình đọc hướng dẫn rồi vào nhà tắm,anh lăn tăn theo sau.
-Anh ở ngoài đi,vào đây làm gì anh?
-Anh vào thử với bé.
Ôi mẹ ơi,lại dở trò biến thái ra rồi đấy.
Mình đẩy anh ra ngoài,một mình ở trong đó.
-Có kết quả chưa bé?
-Chưa anh,chờ tí nữa đã anh.
-Sao lâu vậy bé?
-Dạ một vạch.
-Một vạch là không có phải ko bé?
-Dạ đúng rồi.
-Bé thử que tiếp theo đi bé.
-Sao rồi bé, mấy vạch?
-Dạ cũng một vạch đó anh.
-Còn một que đấy bé?
-Dạ cũng một vạch nốt ạ.
Mình thở phào nhẹ nhỏm rồi đi ra.
-Nó có đúng ko bé?
-Thử 3 que đều một vạch chắc là đúng đó anh.
hơ hơ cái này hey nè.
Mình đã khóc, khóc rất nhiều.
Đoạn đường từ nhà anh về nhà mình không biết thấm đẫm bao nhiêu nước mắt của mình nữa.
Mình cảm thấy đau thật sự,chua chát thật sự.
Mình thương cho anh, thương cho bản thân.
Nhưng có lẽ nên buông…
Tới nhà,mình dựng xe rồi chạy thẳng vào phòng, khóc tu tu như một đứa trẻ.
Có lẽ mẹ đã thấy mình khóc ngoài cổng nên vội vàng chạy lên với mình.
Mẹ đẩy cửa bước vào, hốt hoảng.
– Có chuyện gì vậy con?
– Sao con khóc?
-Đã có chuyện gì?
Mình ko thể trả lời mẹ được, mình cũng ko thể ngước mặt lên nhìn mẹ, cứ thế dụi mặt vào gối.
Mẹ đở mình ngồi dậy.
Mình quay mặt đi nhưng mẹ đã phát hiện dấu tay trên mặt mình .
-Có chuyện gì? Nói nhanh cho mẹ?
-Ai đánh con? Là ai?
-Có phải mẹ thằng Tuấn ko? Phải ko?
Mình lắc đầu,và cố quay mặt đi nhưng mẹ cứ gằng lấy để xem mình có sao ko.
Mẹ vừa khóc vừa nói.
-Chắc chắn là mẹ thằng Tuấn. Phải ko? Phải ko?
-Ko phải đâu mẹ.
-Cái gì mà ko phải. Đi đi, đi theo mẹ.
Mẹ vừa nói vừa kéo mình đứng dậy.
-Đi đâu mẹ?
-Chở mẹ xuống gặp bã, nhanh,nhanh, đứng lên mau.
-Thôi mà mẹ.
-Ko thôi gì hết. Có đứng lên mau ko?
-Thôi mà mà. Con xin mẹ.
-Xin xỏ cái gì? Đẻ con ra, nuôi nấng bao năm nay mẹ đã đánh con roi nào chưa? Bà ta dám đánh con thế này.
-Ko phải mà mẹ.
-Ko phải bã thì là ai? Con có nói mau ko?
Mẹ run lên,tay ko ngừng kéo mình đứng dậy.
Mình ngồi bệt dưới dất, vừa khóc, vừa níu tay mẹ lại.
Ba vừa về tới nhà.
-Có chuyện gì vậy?
-Anh nhìn nè,anh nhìn nè, bã đánh con L như thế này nè. Bã tát nó mà con in cả bàn tay lên mặt.
-Ai đánh con hã L?
-Ai vô đây nữa.Anh ko nghe em vừa nói hã? Là bà V, là mẹ thằng Tuấn.
Ba tiến tới đỡ mình dậy. Nhưng mẹ dùng dằng.
-Anh thả nó ra,em chở nó xuống nói chuyện cho đàng hoàng.Con em đứt ruột đẻ ra ko phải để cho bả muốn làm thì làm.
-Thôi mà em, từ từ đã
-Ko từ tốn gì cả.Em ko thể chịu được. Bã là ai hã? Con bã là gì hã?
-Giờ em xuống thì giải quyết được gì?Trong khi con nó đang mệt.
-Em phải nói chuyện cho ra lẽ.Em ko chịu được .
-Em đang bực mình thì xuống nói chuyện cũng không được,em bỉnh tỉnh đi.Lo cho con trước đã.
Mẹ quay sang nhìn mình đang ngồi bệt dưới đất.
Vừa mồ hôi, vừa nước mắt lại thêm dấu tay trên mặt nên xót.
Mẹ đở mình dậy rồi ôm vào lòng .
Hai mẹ con ôm nhau khóc.
Ba đi lấy dầu,thoa cho mình.
Ba mẹ để mình khóc một hồi rồi nhẹ nhàng hỏi chuyện.
Mình thành thật kể lại mọi chuyện.
Thỉnh thoảng mẹ mất bình tỉnh nhưng được ba trấn an, kiềm giữ.
Rồi ba nói.
-Thôi trất con.Hai đứa chắc ko đến được với nhau đâu.
-Ko đến không đi gì nữa. Dẹp hết cho mẹ. Dẹp ngay cho mẹ.
-Thôi mà em. Từ từ nói chuyện.
-Bà ta ko cấm thì mẹ cấm. Mẹ ko chấp nhận được nữa. Bả coi bả là ai?Con bả là vàng sao? Bả học vào rồi làm quan để đi đánh con người ta sao?
-Thôi em mà. Con nó đang mệt. Thôi em để nó nghỉ rồi chiều cả nhà mình nói chuyện.
Mẹ nghe lời ba, dặn mình rửa mặt rồi nghỉ ngơi,ko suy nghĩ lung tung.
Ba mẹ vừa đi thì điện thoại mình có cuộc gọi từ anh.
Mình bấm máy bận.
Anh gọi cuộc thứ hai.
Mình khóa máy.
Mình ko muốn anh biết chuyện, mình ko muốn anh thấy bộ dạng mình lúc này.
Anh sẽ đau lòng rồi anh sẽ gây chuyện với mẹ anh.

cu-nga-dinh-menh1

Hơn thế nữa là mình cần thời gian yên tỉnh suy nghĩ.
Suy nghĩ về anh, suy nghĩ về mình.
Suy nghĩ cho ba mẹ mình.
Họ đã vì mình mà đau lòng như thế.
Mình vẫn còn nằm đó,tim đau như sát muối.
Tiếng khóc chuyển thành tiếng nấc.
Mình nên làm gì đây?
Tiếp tục là điều ko thể nhưng chia tay anh rồi cả hai có ổn ko trong khi anh còn yêu mình, mình còn yêu anh.
Và anh sẽ chấp nhận buông mình chứ.
Chắc chắn là ko rồi.
Mình muốn mở điện thoại và nhắn tin chia tay anh nhưng mình ko đủ can đảm để đối diện với điều này.
Mình nằm lì trong phòng đến 5h thì mẹ gọi dậy tắm rửa,ăn uống.
Mình đi tắm rồi xuống lầu.
………….
Anh đang đứng trước cổng.

Vừa mới tỉnh táo được một tí, nhìn thấy anh là nước mắt lại chảy dài.
Mình quay lưng,bỏ lên lầu,đóng chặt cửa.
Mình nghe thoang thoáng tiếng anh và ba mẹ mình nói chuyện ở phòng khách.
Nội dung chủ yếu là anh ko liên lạc được với mình nên sốt ruột chạy lên xem thử.
Rồi mẹ mình kể lại sự việc với một thái độ bực tức.
Rồi mẹ khăng khăng bảo hai đứa chia tay vì mẹ không chịu được việc mình bị đánh, mẹ ko muốn chứng kiến mình buồn thêm một lần nào nữa.
Ba cũng đồng ý với việc hai đứa nên dừng lại nhưng lời lẽ, giọng điệu ba nói thì nhẹ nhàng, tình cảm hơn.
Anh xin lỗi rất nhiều lần.Anh nói rằng anh không hề biết điều đó.
Anh xin ba mẹ cho anh một cơ hội,anh sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra.
Anh hứa sẽ không làm mình tổn thương hay buồn thêm một lần nào nữa.
Rồi anh xin được lên lầu gặp mình.
Mẹ lúc đầu không đồng ý nhưng do sự xúc tác của ba nên miễn cưỡng gật đầu.
Anh gõ cửa hai lần nhưng mình ko mở.
-Bé à,anh đây.
-Bé mở cửa cho anh đi bé.
-Bé mở cửa,anh vào xem bé có sao không thôi.
-Anh đã lo lắng từ trưa đến giờ đó bé,bé mở cửa cho anh đi bé.
Giọng anh thì thầm, nhỏ nhẹ nhưng sao mình nghe xót quá.
Cố kìm nén tiếng nấc, mình không muốn anh biết là mình đang khóc.
Anh gõ cửa và gọi thêm 5 phút thì ba lên.
-Con mở cửa đi L.
-Dù thế nào thì cũng cần nói chuyện với nhau.Con mở cửa cho nó đi.
Đưa tay quệt nước mắt. Mình ngồi dậy mở cửa.
Ba không ở lại mà ngay sau đó quay đầu đi xuống.
Mình nằm xuống giường,kéo mền đắp kín đầu.
Mình vẫn ko sao kìm nén được cảm xúc.
Anh nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh mình.
Anh kéo tấm mền lên nhưng mình giữ lại.
-Bé cho anh xem đi bé.
-Bé đừng làm vậy mà.
-Anh biết là anh sai nhiều lắm.Bé mở mền ra cho anh nhìn bé một tí đi bé.
-Anh về đi. Bé ko muốn nói chuyện gì cả.
-Đừng vậy mà bé.Anh xin lỗi.
-Anh có lỗi gì mà xin chứ.
-Lỗi là do anh cả.Anh ko bảo vệ được cho bé.Anh để bé phải bị như vậy.
-Ko sao đâu anh. Cái tát đó ko nhằm nhò gì với bé cả.
-Sao lại ko sao cơ chứ. Bé mở mền ra đi mà bé.
Mình thả lỏng tay ra để anh có thể kéo tấm mền ra một cách dễ dàng.
Vết tát không còn rõ nên anh chỉ đưa tay sờ nhẹ vào hai má rồi lau nước mắt cho mình.
Mình gỡ tay anh ra nhưng anh giang tay kéo đở mình ngồi dạy.
Bao nhiêu tuổi thân muốn nói với anh nhưng không sao mở miệng được.
Mình tựa đầu vào vai anh khóc nức nở.
Anh luồn tay vào mái tóc rồi kéo nhẹ nó ra, anh gỡ những sợi tóc đang bệt dính trên mặt mình.
Anh lại đỡ mặt mình ra khỏi vai anh.
Anh nhìn mình với vẻ đau xót.
Lại đưa tay lau nước mắt.
Anh đưa trán anh tì vào trán mình.
-Bé đừng khóc nữa.Anh xót lắm bé à.
-Anh biết bé chịu thiệt thòi nhìu lắm khi yêu anh.
Nhưng anh xin bé đừng im lặng như vậy. Tại sao hôm nay đi gặp mẹ anh là bé không nói cho anh biết. Mọi chuyện sau đó xảy ra thì bé một mình gánh lấy. Bé thậm chí không thèm mở điện thoại.Anh chỉ mong bé chia sẽ cho anh mọi thứ. Đừng một mình chịu đựng.
Mình có rất nhiều điều muốn nói với anh, điều mà mình đã suy nghĩ cả buổi chiều nay nhưng ko sao mở miệng được.
Mình sợ anh đau và mình cũng đau.
Hai đứa im lặng một hồi khá lâu thì mình lên tiếng.
-Thôi anh về đi.
-Anh ko về đâu.Anh muốn ở lại với bé.
-Bé muốn tịnh tâm một tí. Bé cần thời gian suy nghĩ. Bây giờ bé thấy mệt mõi quá.
-Bé muốn suy nghĩ điều gì?
-Suy nghĩ về chuyện của chúng ta.
-Chuyện chúng ta là sao bé? Bé có ý định chia tay anh sao?
-Ko anh à,bé muốn nghỉ ngơi thôi.
-Bé đừng suy nghĩ gì nhiều nhé. Cũng đừng bỏ anh.
” Đừng bỏ anh” nghe sao mà thương xót.
-Dạ không đâu anh. Hôm nay nhiều chuyện quá nên bé muốn nghỉ ngơi sớm một tí.
-Anh ở lại với bé được ko?
-Bé muốn yên tỉnh anh à.
Anh biết là không thể thuyết phục được mình, cũng không thể ở lại nhà mình nên miễn cưỡng.
-Vậy bé nghỉ ngơi, đừng suy nghĩ gì cả.Anh hứa, đây là lần đầu và cũng là lần cuối anh để bé chịu tổn thương như vậy.
-Dạ, thôi anh về đi.Anh đi cẩn thận.
-Vậy anh về nhé.
Anh vén tóc mình rồi hôn nhẹ lên má.
Anh về…….

Còn tiếp

Tìm kiếm nâng cao: